55 ngày bị cô lập ở Vũ Hán của hai cô gái

Từ khi Vũ Hán bị phong tỏa, hạnh phúc lớn nhất của Vân Vân và Thanh Thanh là được đứng trên ban công đắm mình dưới ánh mặt trời.

Vân Vân, 30 tuổi, là người thành phố Kinh Châu, tỉnh Hồ Bắc. Năm 2012, cô đến Vũ Hán mở một cửa hàng làm móng. Thanh Thanh, 25 tuổi, là thợ phụ của quán từ tháng 4 năm ngoái.

Khi Covid-19 bùng phát tại Vũ Hán, Vân Vân dự định lái xe về nhà vào sáng sớm ngày 28 Tết (22/1). Tuy nhiên thông tin về loại virus mới truyền từ người sang người khiến cô bất an. Nghĩ đến bố mẹ ở quê nhà, lo lắng việc có thể mang lại rủi ro cho người thân, cô chủ quán quyết định ở lại.

Ngày Vũ Hán đóng cửa (23/1), căn nhà thuê ở Vũ Hán trống rỗng thức ăn, Vân Vân hoảng loạn lên mạng mua hàng. Ngay từ ngày thành phố bị phong tỏa, giá thực phẩm tăng như phi mã. Cô đã phải chi 78 tệ (250.000 đồng) để mua nửa kg sườn heo và giá rau thì “đắt chưa từng thấy”. 

Giống như đồng nghiệp, vì sự an toàn của gia đình, Thanh Thanh cũng quyết định ở lại, không về quê ăn Tết. Đêm trước khi lệnh phong tỏa có hiệu lực, nhiều bạn bè của cô đã rời khỏi thành phố. Một số người sáng hôm sau có vé tàu nhưng không thể rời Vũ Hán. “Sự lo lắng, hoảng loạn bao trùm khắp nơi”, Thanh Thanh hồi tưởng.

Thanh Thanh trong một lần ra ngoài để lấy rau xanh hỗ trợ từ các tổ chức từ thiện. Ảnh: chinanews.

Thanh Thanh trong một lần ra ngoài để lấy rau xanh các tổ chức từ thiện hỗ trợ. Ảnh: chinanews.

Nhận được lời đề nghị của Vân Vân, Thanh Thanh đã dọn đến nhà của đồng nghiệp, sống với nhau để cùng chia sẻ khó khăn thời dịch bệnh. Tại thời điểm này, cuộc sống không phân biệt ngày đêm, những ngày chỉ ăn và ngủ của cả hai chính thức bắt đầu.

Đầu tháng 2, Thanh Thanh bị cảm lạnh và ho. Ngay từ khi xuất hiện triệu chứng, cô điên cuồng lên mạng tìm hiểu về Covid-19. Những ngày sau đó, môi của Thanh Thanh khô dần, ý nghĩ về việc nhiễm bệnh khiến cô cả ngày không thể chợp mắt.

“Thông tin về những trường hợp tử vong liên tiếp tại Vũ Hán khiến tôi hoảng loạn. Tôi đã gọi điện khắp nơi để tìm kiếm giường bệnh nhưng chẳng nơi nào tiếp nhận một bệnh nhân chưa có triệu chứng rõ ràng”, Thanh Thanh chia sẻ. Mỗi ngày thay vì đánh răng 2 lần, cô gái 25 tuổi cầm bàn chải đứng trong nhà vệ sinh nhiều giờ. “Tôi ghét virus”, cô vừa đánh răng vừa khóc với người bạn cùng phòng.

Sau vài ngày, bệnh tình của Thanh Thanh hồi phục dần. Điều thay đổi lớn nhất sau khi khỏi ốm là thói quen gọi điện về nhà. Thay vì dăm bữa nửa tháng thì nay việc hỏi thăm sức khỏe bố mẹ được cô thực hiện mỗi ngày.

Cả ngày ở trong nhà, điều hạnh phúc nhất của hai cô gái là xuống cầu thang để nhận thực phẩm đặt từ trên mạng, bởi được tiếp xúc với người khác. 

Gần đây khi dịch bệnh lắng xuống, họ mới dám ra ban công tắm nắng và hít thở không khí trong lành. “Thời gian đó chúng tôi cảm thấy rất hạnh phúc”, Thanh Thanh nói.

Trước đây sống một mình, Thanh Thanh chủ yếu gọi đồ ăn trên mạng hoặc dùng đồ ăn nhanh. Bữa ăn tại gia của cô chỉ là mì ăn liền hoặc bánh bao đông lạnh được hấp lên. Thế nhưng mọi việc thay đổi khi dịch bệnh bùng phát, đêm giao thừa năm nay bữa tối của cô gái là một gói mì ăn liền vì không mua nổi thực phẩm.

Vì mẹ luôn hỏi con gái ăn gì qua điện thoại, Thanh Thanh bắt đầu thử nấu ăn. Những lần đầu, dầu văng vào tay khiến cô sợ hãi. Hiện tại cô có thể rán trứng, xào rau và nấu chín cà chua rất thành thạo, không sợ bất kỳ thứ gì bắn lên tay nữa.

Còn với Vân Vân, thời gian đầu chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường khiến cô muốn phát điên. Trong tháng đầu tiên, cô gái này chỉ biết ăn và ngủ. Nhìn thấy tin xấu về dịch bệnh trên mạng xã hội, cô ngay lập tức chia sẻ với bạn bè. “Nếu người nói chuyện không có quan điểm giống mình, tôi sẽ vô cùng tức giận”, cô nói.

Nhưng từ khi Thanh Thanh vào bếp, Vân Vân tự động mang chén bát đi rửa. Ngoài việc xem phim truyền hình mỗi ngày, cô còn tập yoga. Cô gái 30 tuổi chia sẻ, có nhiều việc để làm cũng khiến tinh thần tích cực lên nhiều, hiện cô không còn lên mạng để chia sẻ những thông tin xấu nữa. 

Rồi cả hai bắt đầu thử làm bánh bao, mặc dù bánh hấp lên bị nứt nhưng chúng có vị rất ngon, Vân Vân đánh giá.

Với bánh ngọt, lần đầu dù cố gắng khuấy bột với máy đánh trứng trong hai giờ nhưng cô vẫn phải bỏ cuộc. Tuy nhiên tình hình cải thiện dần ở những lần sau.

“Gần hai tháng qua có cảm giác Thanh Thanh dành cả cuộc đời để làm bánh, còn tôi cũng dành từng đó thời gian để rửa bát”, Vân Vân cười nói.

Hai tháng cách ly trong nhà, số tiền mà hai cô gái chi cho việc ăn uống, thuê nhà đã lên tới gần 50.000 tệ (khoảng 165 triệu đồng), dù gần một tháng nay, giá cả cũng đã giảm đi nhiều. Gần đây họ được một số tổ chức từ thiện hỗ trợ rau xanh và mì ăn liền. Khi đến nơi cấp phát, họ gặp được 6-7 tình nguyện viên.

“Đây là lần đầu tôi được nhìn thấy nhiều người trong hai tháng nay. Thực sự tôi rất muốn đến những nơi đông người” Thanh Thanh xúc động nói trong một buổi phỏng vấn ngày 17/3 của đài truyền hình Vũ Hán. 

Còn Vân Vân cho hay, cuối tháng 4 hợp đồng thuê cửa hàng sẽ hết hạn. Tuy vậy cô chưa vội vàng quyết định thuê tiếp hay không bởi chờ đợi kinh tế phục hồi sau Covid-19.

“Trước đây tôi không thể ở nổi trong nhà một ngày thì giờ đã học được cách trấn tĩnh để đối mặt với việc 4 tháng thậm chí nửa năm sống mà không có thu nhập”, cô nói.

Còn với Thanh Thanh, việc đọc sách, học tiếng Anh hàng ngày qua các ứng dụng trực tuyến cũng khiến cô cảm thấy cuộc sống ý nghĩa hơn. “Giờ tôi thất nghiệp, không có thu nhập nhưng lại không hề hoảng loạn. Biết cách trấn tĩnh tinh thần dù trong hoàn cảnh nào là điều tôi học được sau khi bị cách ly ở Vũ Hán”.

Vy Trang (Theo chinanews)


55 ngày bị cô lập ở Vũ Hán của hai cô gái-Vnexpress.net

Copyright 2018 Tiếp Thị Thể Thao ©  All Rights Reserved