Mourinho: ‘Tôi luôn khiêm tốn’

94 ký giả từ 61 hãng truyền thông dự buổi họp báo đầu tiên của Jose Mourinho trên cương vị HLV trưởng Tottenham hôm 21/11. Cuộc họp báo kéo dài 45 phút.

– Chào mừng ông trở lại Tottenham, chào mừng ông trở lại Premier League. Thật tuyệt vì ông đã trở lại.

– Cảm ơn các bạn. Cảm ơn các bạn rất nhiều!

– Ông từng nói hồi mùa hè là ông sẽ nở nụ cười trong cuộc họp báo đầu tiên khi có công việc mới, rõ ràng là ông đang như vậy.

– Tôi đã cười suốt hai hôm nay rồi. Nhưng trước tiên, tôi nghĩ đó là nụ cười với một chút nỗi buồn. Tôi phải như vậy, vì tôi cần nói về Mauricio Pochettino trước tiên. Tôi phải chúc mừng cậu ấy vì những điều không tưởng cậu ấy đã làm được với Tottenham. Tôi muốn chia sẻ với các bạn những gì mà chúng tôi đã chia sẻ nội bộ với nhau. CLB này sẽ luôn là nhà của cậu ấy, trung tâm tập luyện này sẽ mãi là trung tâm tập luyện của cậu ấy. Mauricio sẽ luôn được chào đón ở đây. Cậu ấy có thể đến đây bất cứ khi nào cậu ấy muốn. Khi cậu ấy cảm thấy nhớ các cầu thủ, nhớ những người từng làm việc cùng, cánh cửa sẽ luôn mở.

Theo kinh nghiệm của tôi, ngày mai sẽ lại là một ngày mới và Mauricio sẽ lại tìm thấy niềm hạnh phúc, cậu ấy sẽ tìm thấy một CLB tuyệt vời để làm việc và cậu ấy sẽ có một tương lai rộng mở ở phía trước.

Trong thế giới bóng đá hiện đại, nếu đây là lần cuối cùng cậu ấy mất việc thì đó thật sự là một tin xấu. Vì cuộc đời là vậy mà! Vấn đề là những người như chúng tôi đã hiến dâng mọi thứ, qua từng ngày, như cái cách mà Mauricio đã làm ở CLB này và phải sống với cảm giác buồn rầu, nhưng còn là được sống với cảm giác rằng mình đã làm xuất sắc công việc. Tôi chỉ muốn nói như vậy vì đó là những gì mà mọi người ở CLB này cảm thấy thế. Mauricio luôn được chào đón ở Tottenham.

Còn về câu hỏi của bạn, tôi có đôi chút thất vọng vì các bạn cảm thấy mừng khi tôi ngồi ở đây. Tôi nghĩ đáng ra các bạn phải thích tôi ngồi ở trường quay của Sky chứ! Nhưng thôi không sao, OK, chúng ta vẫn là bạn mà. Tôi thích thú với những gì tôi đã làm vì đây là cuộc đời của tôi, đây là nơi tôi thuộc về và đây là thứ thật sự khiến tôi hạnh phúc.

Vậy nên, đúng rồi đó, tôi không thể cười quá nhiều hôm nay vì hai ngày nữa tôi có trận đấu rồi mà tôi thì không có nhiều thời gian để chuẩn bị. Nhưng tận sâu trong tim, tôi thật sự, thật sự hạnh phúc. Và cứ mỗi phút tôi trải qua ở CLB này, tôi lại nhận ra rằng quyết định của mình đúng đắn làm sao. Tôi thật sự ưa thích được làm việc ở một CLB tầm cỡ, với cấu trúc tầm cỡ và một bộ máy tổ chức tầm cỡ. Ở đó, tôi hoàn toàn có thể tập trung vào công việc của mình, vào việc huấn luyện, vào các cầu thủ và vào đội bóng, mà không cần phải lo lắng bất kỳ điều gì khác xung quanh. Đấy không chỉ là một môi trường tuyệt vời mà còn là một môi trường năng động. Có mặt ở đây, tôi cảm thấy còn hơn cả niềm hạnh phúc.

– Trong thang điểm từ 1 đến 10, Jose, ông chấm điểm hạnh phúc của mình là bao nhiêu? Và cũng trong thang điểm đó, ông đánh giá mức độ khó khăn của việc lèo lái Tottenham đến với các danh hiệu là bao nhiêu?

– Ở khía cạnh hạnh phúc và niềm tin của bản thân rằng đây là một lựa chọn tuyệt vời? Tôi chấm điểm 10. Tôi không thể hạnh phúc hơn được nữa. Còn khi nói về độ khó trong công việc, bất cứ khi nào một CLB có những sự thay đổi vào khoảng giữa mùa giải, thì là bởi CLB đang rơi vào tình cảnh không tốt, chuyện này hết sức rõ ràng. Trừ khi có gì đó bất thường từ ngoại cảnh tác động mà chúng ta không biết được, còn về cơ bản, yếu tố thành tích – kết quả thường dẫn đến các quyết định.

Đương nhiên công việc ở đây sẽ không hề dễ dàng, trừ khi tôi quên – mà chắc chắn là tôi không quên được rồi – rằng tôi có một trận đấu trong hai ngày nữa, rồi thêm một trận đấu khác trong bốn ngày, và nhất là chúng tôi đang cần giành những kết quả tốt. Nhưng nếu giả sử tôi có thể quên đi những nhiệm vụ trước mắt đó, tôi sẽ nói rằng đây là một công việc hết sức tuyệt vời, tiềm năng của CLB là quá lớn, tiềm năng của các cầu thủ là rất nhiều và đó là một trong những lý do tôi đến đây. Chưa kể còn là tầm nhìn mà ngài Levy đặt ra cho tôi về CLB của ông ấy và chất lượng những cầu thủ trong đội hình. Tôi biết rõ trong tay mình đang có một công việc hấp dẫn với một tiềm năng phát triển rất lớn.

Nhưng để mọi thứ thành hiện thực là không dễ dàng chút nào. Vì tôi cần tìm thấy sự cân bằng, tôi không thể nghĩ đơn giản là mình đến và có thể thay đổi đội bóng ngay tức thì chỉ trong bốn ngày. Tôi đâu có kinh nghiệm nhiều trong việc dẫn dắt các đội bóng vào giữa mùa giải đâu. Đây mới chỉ là lần thứ hai tôi làm chuyện đó, lần đầu là tại Bồ Đào Nha, tôi nghĩ là năm 2001. Nhưng thật sự là tôi đã suy nghĩ về khả năng này trong suốt những tháng qua, vì tôi có cái cảm giác rằng mình sẽ dẫn dắt một CLB vào giữa mùa giải. Tôi nghĩ về viễn cảnh đó nhiều lắm. Kết luận vẫn là tôi sẽ luôn có một trận đấu trong hai hay ba ngày để chuẩn bị sau khi được bổ nhiệm, vì vậy tôi cần phải tạo ra sự ổn định.

Tôi cần phải tin tưởng vào cái nền sẵn có, tức những gì đã làm được từ trước. Đội bóng từng được dẫn dắt bởi một HLV giỏi, với một đội ngũ ban huấn luyện chất lượng. Dĩ nhiên, mỗi người chúng tôi đều có những nguyên tắc trong phong cách và lối chơi chủ đạo, điều đó hiển nhiên. Nhưng tôi không thể đến đây và mang suy nghĩ rằng: “À, ta phải để lại dấu ấn của mình lập tức”. Đấy đâu phải là chuyện của riêng tôi đâu, mà là về các cầu thủ nữa. Phải đi lên từ cái nền ổn định sẵn có. Anh sẽ cần phải hết sức cẩn thận với sự lựa chọn sơ đồ chiến thuật, rồi giáo án tập luyện, phải kiểm soát tốt cường độ luyện tập, phải tăng dần lên từ vùng thoải mái của các cầu thủ. Do đó, công việc này chẳng dễ thở gì đâu. Nhưng kệ đi, chiến thôi!

– Ông nói rằng mình đã suy nghĩ rất nhiều trong mùa hè vừa qua. Tôi biết là ông đã nghiên cứu, tiếp thu những tài liệu, từ bóng đá của chính mình rồi cả những môn thể thao khác. Ông từng có lúc nhắc đến cả Charles Darwin khi nói về sự thích nghi. Tạm gạt qua những danh hiệu mà ông từng giành được trong quá khứ, ông có nghĩ mình đang trở thành một Jose mới mẻ, một Jose cải tiến?

– Tôi nghĩ mình đang như vậy đấy, và tôi cũng tin mình đang như thế nữa. Tôi luôn suy nghĩ rằng 11 tháng qua không uổng phí chút nào. Đó là 11 tháng để nghĩ suy, để phân tích, để quan tâm và nghĩ về mọi thứ. Tôi nghĩ vậy. Anh không bao giờ mất đi DNA của mình, bản sắc của mình, anh là chính anh mà thôi, ở mặt tốt lẫn xấu. Tôi đã có nhiều thời gian để suy nghĩ về nhiều vấn đề. Nhưng đừng hỏi tôi về những sai lầm trong quá khứ, tôi biết và nhận ra mình từng phạm phải những sai lầm nào trong sự nghiệp. Tôi sẽ không tái phạm những sai lầm đó nữa. Song, tôi sẽ mắc những sai lầm mới.

Tôi có thời gian, tôi mạnh mẽ hơn. À, mà khi tôi nói về sự mạnh mẽ, không có nghĩa là về thể hình, thể chất đâu nhé. Tôi lúc nào cũng khỏe khoắn cả. Nhưng đúng là tôi nghĩ mình trở nên mạnh mẽ hơn. Ở khía cạnh cảm xúc, tôi thư thái, tràn đầy động lực, tôi sẵn sàng và tôi nghĩ các cầu thủ cũng cảm nhận được nguồn năng lượng đó trong hai ngày qua. Họ cảm thấy tôi sẵn sàng để chung sức, để giúp đỡ họ. Tôi không nghĩ về bản thân mình. Trong sự nghiệp, anh sẽ luôn có những thời khắc của riêng mình – không chỉ sự nghiệp mà còn là trong cuộc đời nữa – những thời khắc và những giai đoạn. Tôi đang ở trong một giai đoạn không chỉ nghĩ cho riêng bản thân, mà còn  nghĩ cho người hâm mộ đội bóng, các cầu thủ nữa. Tôi ở đây là để nỗ lực giúp đỡ mọi người.

– Jose, ông nói rằng đừng hỏi ông về những sai lầm, nhưng hãy nói về những điều quan trọng nhất mà ông đã rút ra từ chính mình trong năm qua? Lần này, ông định sẽ làm điều gì khác?

– Tôi khiêm tốn, tôi đủ khiêm tốn để cố phân tích những gì mình đã làm, cố phân tích sự nghiệp của mình, không chỉ trong năm ngoái, mà là phân tích cả quá trình phát triển, rồi những vấn đề, những giải pháp. Tôi đủ khiêm tốn để làm chuyện đó. Nguyên tắc trong phân tích là không được oán trách bất kỳ ai khác.

Khi tôi gặp những người trợ lý của mình, và những người mà tôi có ý định mang họ về làm việc bên cạnh tôi trong chương mới của sự nghiệp này, tất cả đều dựa trên nguyên tắc không được đổ lỗi cho người khác. Tôi đã đi sâu vào dòng phân tích ấy rồi và nó rất quan trọng với tôi. Tôi chẳng là ai trên đời này để khuyên nhủ ai hết. Tôi đã trải qua mùa hè đầu tiên không làm việc và không dễ để quen. Tôi cảm thấy một chút trống vắng trong giai đoạn tiền mùa giải. Tôi cảm thấy thời gian ấy sao mà lâu thế, thậm chí tôi còn học cách để trở thành một chuyên gia – một nhà phê bình (trên truyền hình).

– Hôm qua, ông có nói về đam mê, về niềm hạnh phúc, và ông cũng đã đề cập đến niềm hạnh phúc khá nhiều lần trong hôm nay. Niềm hạnh phúc lại không phải là thứ chúng tôi được nhìn thấy quá nhiều trong giai đoạn ông còn dẫn dắt Man Utd. Phải chăng ông đã lại tìm thấy mojo (bùa hộ mệnh) của mình?

– Tôi phải lên Google Translate để hiểu nghĩa của từ mojo là gì đấy. Nhưng tôi ít nhiều cảm thấy như anh nói. Nếu không giành chiến thắng, tôi sẽ không thể vui nổi, đó là DNA của tôi và không thể thay đổi được. Và tôi hy vọng mình có thể khiến các cầu thủ cũng bị “lây” điều đó. Tôi muốn họ cũng không thể vui khi không giành chiến thắng.

Nếu thua trận mà anh lại cảm thấy vui, thì làm sao trở thành một nhà vô địch, một người giành chiến thắng được. Đó là nguyên tắc cơ bản. Kiểm soát cảm xúc, lòng tự trọng và niềm tin vào bản thân, vào người khác và những thứ xung quanh anh. Đó đều là những nguyên tắc rất quan trọng.

Và còn một thứ khác mà tôi cũng phải học, lẫn những người làm việc với tôi cũng phải học, đó là sẽ có những lúc anh phải làm việc với người mà anh không ưa thích, nhưng anh phải làm việc cho tốt vào. Tôi có những nguyên tắc gìn giữ cả sự nghiệp này và tôi sẽ không thay đổi. Một trong những nguyên tắc đó là tôi không thích thua cuộc.

– Người hâm mộ của Tottenham biết rằng ông là Mr Chelsea (Quý ông Chelsea), ông sẽ định làm gì và cần làm gì để chinh phục họ?

– Không. Tôi nghĩ họ cũng sẽ cần phải xem tôi là Mr Inter, Mr Real Madrid, Mr Porto nữa chứ. Tôi nghĩ tựu trung là họ phải xem tôi là Mr Club (Quý ngài CLB). Bất cứ nơi nào tôi đặt chân đến, mà như tôi từng nói vui rằng, tôi đều mặc pyjamas của CLB và ngủ với nó. Tôi còn mặc cả đồ tập của CLB.

Tôi là kiểu người như vậy đó. Tôi là một “club man”, chính xác là “clubs man” (người đàn ông của nhiều CLB). Tôi quyết định những cuộc hành trình trong sự nghiệp của mình, trải qua những quốc gia khác nhau cho đến khi tôi giành được Grand Slam – đó là Italy, Tây Ban Nha và Anh – tôi vẫn không dừng lại, tôi muốn tiếp tục. Điều đó rất đặc biệt. Đương nhiên, Tôi nghĩ Premier League là “môi trường sống tự nhiên” của tôi, là nơi tôi được yêu thương nhiều nhất. Nếu tôi có những sự lựa chọn, đó phải là một đất nước yêu chuộng bóng đá, nơi tôi cảm thấy được tận hưởng và nhiều niềm vui nhất.

Với bóng đá hiện đại, nếu anh quyết định ở lại một đất nước trong một quãng thời gian thật lâu, tôi nghĩ ngài Arsene Wenger là người cuối cùng của thế hệ đó. Năm năm rưỡi của Mauricio thật sự đáng nể, thật sự luôn. Vì thông thường anh sẽ chuyển từ CLB này sang CLB khác. Tôi sẽ không cảm thấy bất ngờ chút nào nếu ngày mai Mauricio trở thành HLV của một đội bóng Anh nào đó. Bóng đá hiện đại nó thế.

Nếu tôi phải đối đầu trước một trong những đội bóng cũ của mình, mà cụ thể là Chelsea và Man Utd, cũng như hy vọng sẽ là Inter hoặc Real Madrid ở Champions League – mà vốn dĩ tôi từng trải qua nhiều trong quá khứ – thì tôi sẽ chỉ có một màu áo duy nhất, một đam mê duy nhất và một thứ tồn tại duy nhất trong tâm trí, chính là Tottenham. Tôi từng giành Champions League với Porto và ba tháng sau đó tôi đối đầu với Porto, đời là vậy đấy. Mọi thứ vận hành theo cách đó. Tôi không phải là người Chelsea, người Real Madrid, người United hay người Inter gì cả. Tôi là tất cả họ. Tôi sẽ luôn hiến dâng mọi thứ mình có.

– Chào mừng ông đã trở lại London. 15 năm về trước…

– Tôi sẽ gặp lại anh sau trận đấu. Trong những đường hầm lạnh lẽo, cứ sau mỗi trận đấu tôi luôn nhìn thấy anh. Lúc nào cũng thế.

– Còn cuộc sống nào tệ hơn hả?

– Anh là người tốt. Ở hiền gặp lành.

– 15 năm trước, khi tôi gặp ông, chúng ta bấy giờ còn ít tóc hoa râm, ông từng nói mình là Người đặc biệt. Tôi sẽ không đánh giá qua bề ngoài, nhưng ông nói mình là người khiêm tốn. Vẻ xấc láo mà ông từng có 15 năm về trước giúp ông trở thành một trong những HLV vĩ đại nhất. Vậy giờ nếu ông trở nên khiêm tốn, ông có lo mình sẽ đánh mất đi điều đó không?

– Không, tôi lúc nào cũng khiêm tốn mà. Vấn đề chỉ là cậu không bao giờ hiểu được thôi. Tôi luôn khiêm tốn theo cách của tôi. Tôi không có vấn đề với chuyện đó.

– Và có một vài vấn đề ở đây ông sẽ phải đối mặt, đó là những cầu thủ đang sắp hết hợp đồng: Alderweireld, Vertonghen, Eriksen. Và Tottenham đã không chiến thắng trên sân khách (ở Ngoại hạng Anh) từ tháng Giêng rồi, làm thế nào ông có thể thay đổi điều đó và giữ chân những cầu thủ muốn ra đi?

– Vẫn còn quá sớm, mới chỉ là những ngày đầu tiên tôi ở đây, chính xác là ngày thứ hai. Tôi chưa có thời gian để giải quyết những trường hợp cá nhân cụ thể. Tôi không biết mình có thể mang đến sự ảnh hưởng gì không. Tôi không có thời gian lúc này, ngài Levy cũng thế, để giải quyết những vấn đề cá nhân như vậy.

Điều trước tiên tôi nghĩ tới là làm sao giúp các cầu thủ cảm thấy thoải mái. Chính sự thoải mái, trạng thái tâm lý tốt sẽ quyết định đến việc họ có ra đi vào tháng Giêng tới, hay vào tháng Sáu, hay ký hợp đồng mới. Tâm lý tốt bắt đầu bằng việc sẵn sàng cho trận đấu thứ Bảy sắp tới. Sẵn sàng cho đội bóng nghĩa là có trách nhiệm với CLB, với chính bản thân họ, với tôi và với ngài Levy.

Các cầu thủ được hạnh phúc là tiền đề cho tất cả. Anh phải lựa chọn điều gì khiến anh hạnh phúc. Chúng ta phải cùng xem thôi. Nhưng lúc này, hãy nhắm đến mục tiêu ngắn hạn, và trong ngắn hạn chúng tôi cần phải giành được những kết quả tốt trong hai trận đấu kế tiếp. Chúng tôi phải tạm thời biến mất khỏi phạm vi ở Premier League mà chúng tôi đang không thuộc về cái đã, và ở Champions League thì chúng tôi còn hai trận để phấn đấu và giành quyền đi tiếp. Nếu chúng tôi giành vé đi tiếp sau trận đầu tiên thì càng tốt.

– Nói về mục tiêu giành các danh hiệu lẫn những sự kỳ vọng được dành cho ông, Tottenham có phải là thử thách lớn nhất trong sự nghiệp của ông, cũng như cho lần trở lại này?

– Mỗi thách thức đều có cùng trọng trách như nhau với tôi. Tôi không thể trả lời theo một cách khách quan được. Tôi hiểu mọi người sẽ có những cái nhìn soi xét về tôi. Tôi cũng hiểu khi có một cầu thủ hàng đầu nào đó chuyển đến một CLB mới, mọi người sẽ tập trung vào thành công của họ. Nhưng tôi không nghĩ điều đó phù hợp với tôi, mà là về thành công tập thể mới phải.

Mọi thứ giờ đây là câu chuyện toàn cầu. Đó là tầm nhìn của cả một CLB, chứ đâu phải tầm nhìn của Mourinho hay mục tiêu của Mourinho. Đó là về tất cả chúng tôi. Tôi không cảm thấy như anh nói. Tôi nghĩ gần hai thập kỷ gắn bó với các CLB lớn, tôi đã có những thử thách lớn và những sự kỳ vọng lớn. Tôi có trách nhiệm cho chuyện đó. Trong sự nghiệp của mình, tôi đã tạo ra quá nhiều những sự kỳ vọng từ người khác và trong trường hợp này, bản thân Spurs cũng có trách nhiệm vì CLB đang phát triển mạnh mẽ. Mọi người thậm chí còn đang mong chờ vào những ngày tươi sáng ở phía trước. Chúng ta phải sát cánh cùng nhau. Gắn chặt với nhau và những điều tốt đẹp sẽ đến.

– Ông có nhận được danh sách Giáng sinh cho kỳ chuyển nhượng tới?

– Danh sách Giáng sinh?

– Danh sách những cầu thủ, trên thị trường chuyển nhượng…

– Tôi đang suy nghĩ về những món quà mà mình phải gửi tới những người tôi yêu quý. Đau đầu thật sự vì tôi luôn muốn tặng họ những món quà hay nhất. Tôi lúc nào cũng hay phân tích kỹ càng cả.

Món quà tuyệt vời nhất chính là những cầu thủ đang ở đây. Tôi không cần những cầu thủ mới. Tôi quá hài lòng với những cầu thủ mình đang có rồi. Tôi chỉ cần có thêm thời gian để hiểu họ hơn mà thôi. Tôi luôn khẳng định rằng anh chỉ có thể hiểu một cầu thủ, một khi anh làm việc cùng anh ta. Anh không bao giờ có thể hiểu rõ họ cho đến khi thật sự làm việc bên cạnh họ.

– Jose, những sự kiện cứ dồn dập đến, ông có thể nói cho chúng tôi biết cảm giác của ông khi thức dậy vào buổi sáng và cảm giác khi làm HLV của Tottenham?

– Sáng nay tôi thức dậy ở trung tâm tập luyện, vì tôi làm việc rất muộn. Tất cả chúng tôi đều ở trọ và nếu muốn tìm một khách sạn 6 sao nào đó, anh không thể tìm được nơi nào tốt hơn ở đây đâu. Mọi thứ rất tuyệt hảo, từ giường ngủ cho đến những chiếc gối. Anh được nằm ngủ giữa 5 hay 6 chiếc gối thật to, với chăn lông vịt đắt tiền nữa chứ. Quá thoải mái! Vì vậy, sáng nay tôi tỉnh giấc với tất cả những trợ lý của mình, 7h sáng và bắt đầu làm việc. Đó chính là những gì tôi muốn làm. Cảm giác thật sự hạnh phúc.

– Đúng là một cú sốc với các cầu thủ, giờ thì họ đang làm việc với một trong những HLV thành công nhất trong lịch sử. Ông đã nói gì với họ và ông có phải nghĩ nhiều về khoảnh khắc đó không?

– Tôi nói với họ giống y như những gì tôi nói với các bạn vậy. Tôi nói với họ rằng một trong những lý do tôi quyết định đến đây là vì họ. Tôi từng cố gắng mua một vài người trong số họ về những CLB trước đây của tôi, nhưng không thành. Một vài trường hợp tôi thậm chí đã không cố gắng để mang họ về vì tôi biết đó là nhiệm vụ bất khả thi. Nhưng tôi thật sự thích đội hình này. Tôi cực thích những cầu thủ này. Không phải cái gì đó quá mới mẻ. Tôi không phải đang nói ra những lời này để lấy lòng họ, tôi đã nói như thế từ cách đây 2, 3, hay 4 năm trước rồi.

– Ở phạm trù bóng đá, điều gì mà ông muốn cải thiện nơi đội bóng của Pochettino?

– Tôi không muốn tạo ra những sự thay đổi lớn. Tôi muốn tôn trọn nền tảng sẵn có, một nền tảng mà họ đã tạo dựng được năm năm rưỡi. Chúng tôi hy vọng trong hai ngày sẽ có một sự nâng cấp, chứ không phải một sự thay đổi. Nền tảng thì vẫn sẽ như trước.

Tôi đâu phải đến đây và nói rằng: “Những gì các cậu từng làm với Mauricio là sai hết”. Không hề. Tôi chỉ muốn cố tìm hiểu vì sao trong năm ngoái, những kết quả ở Premier League lại không được tốt cho lắm và cố tìm hiểu làm thế nào có thể giúp các cầu thủ tìm lại đỉnh cao. Như tôi đã nói, các cầu thủ rất giỏi và tôi không đến đây để làm nên những sự thay đổi lớn. Tôi chỉ ở đây để tiếp nối quá trình và từ từ đưa ý tưởng của mình vào. Quan trọng là không được đánh mất sự ổn định, cũng như không tạo ra sự hoang mang trong đầu họ. Trong bóng đá, bạn phải thể hiện bản thân mình và không được phép bị xáo trộn. Do đó, tôi rất cẩn trọng với việc này.

– Ông là một người đã giành nhiều chức vô địch tiếp nối nhau, vậy ông có thể nói về tác động của thất bại trong trận chung kết Champions League mùa trước đối với Tottenham là như thế nào không?

– Tôi không biết, vì tôi chưa bao giờ thua trận chung kết Champions League nào cả. Nhưng tôi có thể hình dung được. Anh chạm tới một trong những thời khắc trọng đại nhất có thể đạt được trong bóng đá, anh chỉ còn cách nó có một bước chân, và cuối cùng anh không thể làm được. Tôi có thể tưởng tượng cảm giác không hề dễ chịu một chút nào. Anh có thể lấy ví dụ về Liverpool, một năm họ mất Premier League chỉ vì một điểm và mất Champions League chỉ vì một bàn thắng, mùa giải kế tiếp họ rất mạnh ở Premier League, và mùa giải sau khi để thua ở chung kết, họ đã vô địch Champions League.

Đó chẳng phải là quy luật gì cả, tùy thuộc vào cách phản ứng của mỗi chúng ta với chuyện đó và dĩ nhiên tôi không muốn mình rơi vào trạng thái như thế. Cho dù đó là một phần lịch sử của CLB, nhưng tôi không muốn trải qua chuyện đó chút nào.

– Xét ở lối chơi, Tottenham sẽ thi đấu như thế nào?

– Vẫn sẽ rất tương tự như trước. Dĩ nhiên tôi sẽ cố thêm thắt những chi tiết vào, và đôi khi những chi tiết đó sẽ làm nên sự khác biệt. Dần dần thì chúng tôi sẽ bắt đầu để lại dấu ấn rõ ràng, nhưng phong cách chơi bóng thì sẽ luôn cần phải thích nghi, không chỉ là thích nghi với văn hóa CLB mà còn là chất lượng cầu thủ nữa. Mọi thứ sẽ như vậy đấy!

– Ông có nói trong những câu trả lời trước rằng sẽ có những lúc ông phải làm việc với những người mà mình không yêu thích, đó có phải là một trong những bài học ông rút ra ở Man Utd?

– Đó là một trong số những bài học. Với tôi, đó là sự tích lũy kinh nghiệm. Anh phải học với những kinh nghiệm của bản thân, nhất là khi anh có thời gian để phân tích các chi tiết. Tôi nghĩ đó là phần quan trọng. Tôi đâu thể nói đó là bài học chỉ vì trước đây tôi đã nói thế. Đấy là vấn đề về những nguyên tắc và mọi người thì chia sẻ những nguyên tắc với nhau. Tôi từng đọc được một câu nói trong “A litter work of art” của Kobe Bryant, và nếu anh muốn nói về một nhà vô địch của nhiều danh hiệu tiếp nối nhau, Kobe chính là ví dụ chân thực nhất trong thế giới thể thao. Câu đó như sau: “Mọi người nói rằng tôi là người khó khăn, nhưng tôi chỉ khó khăn với những người không cùng chia sẻ nguyên tắc với mình”. Tất cả các đồng nghiệp, những ai cùng chung nguyên tắc với Kobe đều yêu quý anh ấy, còn những ai không cùng nguyên tắc thì sẽ không thích anh ta. Với tôi, điều đó cơ bản là như nhau, là về tập thể, chứ không phải về con người ích kỷ. Sự chuyên nghiệp và cống hiến cho tập thể, cho tôi và cho người hâm mộ.

Nếu có ai đó không cùng chung nguyên tắc với tôi, khi đó chúng tôi có vấn đề ngay và chúng tôi sẽ luôn có vấn đề. Đó cũng là cách mà tôi nghĩ bóng đá cần phải vận hành như thế. Các cầu thủ chỉ vĩ đại một khi họ khiến những người khác càng tốt lên. Anh không thể là một cầu thủ lớn nếu như anh chỉ nghĩ cho bản thân mình. Làm cầu thủ lớn là giúp người khác chơi hay hơn. Nếu họ quên việc giúp những người khác cũng trở nên vĩ đại, họ sẽ luôn luôn gặp vấn đề.

– Bốn năm trước, khi ông còn ở Chelsea, ông từng được hỏi về Tottenham và ông trả lời rằng mình sẽ không bao giờ đến dẫn dắt đội bóng này vì ông quá yêu người hâm mộ Chelsea. Sao giờ thay đổi rồi?

– Vì hồi đó tôi chưa bị sa thải!

– Vậy ông nghĩ người hâm mộ Chelsea sẽ phản ứng thế nào khi tháng tới gặp lại ông?

– Bóng đá hiện đại như vậy mà. Anh biết đấy, khi cha tôi còn là cầu thủ và trước khi có Luật Bosman, các cầu thủ thường phải chơi 20 năm cho cùng một CLB, năm nào cũng những cầu thủ quen thuộc bên cạnh họ. Cái gã quen thuộc trong phòng thay đồ, cái gã hậu vệ quen thuộc ngay trước mặt thủ môn trong suốt 15 năm. Nhưng sau khi Luật Bosman ra đời, mọi thứ thay đổi.

Liên quan tới các HLV, một phần vì các anh (truyền thông), mà chúng tôi mất đi sự ổn định. Áp lực vô cùng lớn, ngay cả những mối quan hệ cũng diễn ra và trôi qua nhanh. Các cầu thủ có thể cảm thấy mệt mỏi lẫn nhau, mệt mỏi với HLV, mọi thứ diễn ra quá nhanh đến nỗi anh cần phải thay đổi.

Nếu tôi ở lại nước Anh chỉ vì Chelsea, tôi có lẽ phải đợi đến cơ hội thứ ba và có thể là một Premier League nữa. Nhưng đó không phải vấn đề. Tôi đến Man Utd với một tâm lý thoải mái, một trái tim nhẹ tênh và họ chiếm lấy trái tim tôi với cả những thứ mà tôi không thật sự cảm thấy quá thích thú. Nhưng tôi thật sự thích những thứ ở United. Tôi thích người hâm mộ, những người ở CLB, tôi đơn giản là yêu thôi và giờ thì đến lượt Spurs. Tôi chỉ hy vọng mình có thể thật sự hạnh phúc ở đây và khiến mọi người cũng hạnh phúc nữa.

Không có người hâm mộ nào lớn hơn chính tôi. Nếu một ai đó muốn Spurs giành chiến thắng, gặt hái thành công, chẳng ai muốn bằng tôi. Có thể bằng nhau đấy, nhưng không hơn tôi được đâu. Vì vậy, Chelsea đã là quá khứ rồi. Nhưng đó là một quá khứ đẹp đẽ, với hai thời kỳ, hai thời kỳ của những danh hiệu. Một quá khứ vàng song, nhưng đã là quá khứ rồi.

– Ông từng đến Porto vào giữa mùa giải và nói về việc giành danh hiệu vào năm kế tiếp. Ở đây cũng thế hả?

– Chúng tôi không thể vô địch Premier League trong mùa giải này. Chúng tôi có thể – tôi không nói là chúng tôi sẽ – chúng tôi có thể vô địch vào mùa giải tới.

– Thật phấn khích khi được làm việc với những cầu thủ này phải không?

– Đó là một trong những lý do tôi đến đây. Mọi thứ bắt đầu từ tầm nhìn của ngài Levy với CLB, ông ấy chia sẻ tầm nhìn ấy với tôi hết sức cụ thể. Tôi cảm thấy bị ấn tượng. Nhưng tôi cũng muốn một CLB với một dàn cầu thủ có chất lượng và đẳng cấp nữa. Chúng tôi đang có một đội hình như thế với những cầu thủ trẻ ở học viện nữa. Tôi không nắm rõ chi tiết nhưng một học viện sẽ thường sản sinh ra những tài năng. Và như tôi đã luôn nói, chẳng có một vị HLV nào trên thế giới mà lại không muốn và không giúp các cầu thủ trẻ có cơ hội để thi đấu và phát triển cả.

Vấn đề là một số HLV có những tài năng tốt để đôn lên đội một, một số HLV thì lại không có cơ hội đó. Tôi từng may mắn khi có Scott McTominay, hay Raphael Varane, Mario Balotelli. Tôi may mắn vì có những cầu thủ tài năng trong hầu hết các CLB mà mình từng làm việc. Vì vậy, nếu Tottenham có một học viện sản sinh ra được những tài năng chất lượng, thì sẽ tuyệt vời biết bao.

– Ông từng mang đến chức vô địch đầu tiên cho Chelsea trong 50 năm, Champions League đầu tiên cho Inter trong 45 năm… Vậy Spurs có phải là thử thách lớn nhất không?

– Nếu chúng tôi có thể giành các danh hiệu, đó sẽ không phải là kết quả của tôi, mà là kết quả của lao động tập thể, của CLB. Mọi thứ bắt đầu với một tầm nhìn. SVĐ là một phần của tầm nhìn. Sân tập là một phần của tầm nhìn. Học viện là một phần của tầm nhìn. Tìm cách giữ chân những cầu thủ tốt nhất và không để những cầu thủ tốt nhất ra đi cũng là một phần của tầm nhìn.

Có lẽ, việc có được một HLV có kinh nghiệm cũng là một phần của tầm nhìn. Câu chuyện là về tầm nhìn cả và nếu chúng tôi giành được một danh hiệu, không quan trọng lúc nào, hợp đồng của tôi có thời hạn ba năm rưỡi, nhưng nếu chúng tôi có thể giành được một danh hiệu trong quãng thời gian đó thì sẽ không phải là thành quả của tôi. Đó là kết quả tất yếu của một tầm nhìn và một kế hoạch.

– Vậy chuyện liên hệ với Real Madrid?

– Nếu anh muốn nói về những người bạn của tôi ở Real Madrid, thì phải, tôi nói chuyện với họ suốt. Tôi có rất nhiều bạn bè ở đó. Chủ tịch CLB là một người trong số đó. Ông ấy yêu quý tôi và tôi cũng yêu quý ông ấy. Chúng tôi là bạn bè, chúng tôi nói chuyện, trao đổi tin nhắn cho nhau, chúc nhau những điều tốt đẹp, chúc mừng Giáng sinh, chúc mừng Năm mới, chúc may mắn trong các trận đấu… Tôi yêu thích quãng thời gian ở đó. Chúng tôi đã làm được những thứ tuyệt vời. Chúng tôi cũng có những vấn đề. Chúng tôi có những nỗi tuyệt vọng. Nhưng đó vẫn là quãng thời gian đáng nhớ với tôi. Tôi đã phải dũng cảm để bỏ lại phía sau những thứ vượt xa thành công, vượt xa bóng đá. Ở đó là con người, là các mối quan hệ thân thiết.

Hôm qua tôi nhận 50 tin nhắn từ những người ở Man Utd. Một vài cầu thủ, một vài thành viên ban huấn luyện, một vài nhân viên ở các bộ phận khác, ban lãnh đạo, mọi người. Và với tôi đấy là cả thế giới. Nó chẳng phải chuyện thắng thua gì cả đâu. Mà đó là sự tôn trọng lẫn nhau, vì bạn chuyên nghiệp, vì bạn là người tốt và vì bạn tạo ra sự thấu cảm.

Vì vậy, Real là một phần trong cuộc đời của tôi, và tôi sẽ luôn cầu mong những điều tốt đẹp đến với CLB. Tôi sẽ luôn hạnh phúc nếu Real luôn đi đúng hướng. Nếu chúng tôi đối đầu nhau ở Champions League, thì ngoại trừ trận đấu đó, còn lại tôi sẽ đều muốn Real giành chiến thắng và thành công.

Hoàng Thông dịch


Mourinho: ‘Tôi luôn khiêm tốn’-Vnexpress.net

Copyright 2018 Tiếp Thị Thể Thao ©  All Rights Reserved